Ninh Nhật thấy Chu Hằng khẳng định suy đoán của mình, trong lòng cực kỳ vui vẻ, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên mặt, nhưng chỉ sau một thoáng, nụ cười ấy lại tắt ngấm.
Cứ phải liên tục hứng sét bổ thế này, Ninh Nhật thật sự chẳng cười nổi.
Chu Hằng cũng lấy làm tiếc nuối.
Ninh Nhật không thể nhân cơ hội này để “thiên pháp khinh yên” của hắn tránh thoát lôi kiếp, quả thật đáng tiếc vô cùng.




